Em Phan Thị Bích Phương, 11 tuổi, hiện là học sinh Trường Tiểu học Y Wang, đang sống cùng ông bà ngoại, mẹ và em trai tại xã Hòa Phú, tỉnh Đắk Lắk. Tuổi thơ của Phương gắn liền với những thiếu thốn tình cảm và nỗi lo thường trực mà một đứa trẻ ở tuổi em lẽ ra chưa phải đối mặt.
Khi Phương còn chưa chào đời, bố mẹ em đã ly hôn. Từ đó đến nay, em không nhận được bất kỳ sự hỏi han hay chăm sóc nào từ bố. Sau này, bố em có gia đình mới và thêm hai người con trai. Với Phương, hình ảnh về bố chỉ còn là một khoảng trống rất xa xôi.
Những tưởng mẹ sẽ tìm được hạnh phúc mới khi đi thêm bước nữa vào năm 2020 và sinh em trai Nguyễn Đình Tiến. Nhưng biến cố lại tiếp tục xảy ra khi chồng sau của mẹ qua đời vì tai nạn giao thông vào năm 2022. Cú sốc quá lớn khiến mẹ em – chị Phan Thị Bích Hiền mắc bệnh tâm thần, tinh thần không còn ổn định. Những lúc phát bệnh, mẹ có những hành vi bạo lực, la hét, đập phá đồ đạc khiến hai chị em luôn sống trong sợ hãi.
Dù vậy, Phương chưa bao giờ trách mẹ. Em hiểu mẹ vẫn rất thương mình, chỉ là mẹ đang bị bệnh và không thể kiểm soát được bản thân. Điều em mong mỏi nhất chỉ đơn giản là một ngày nào đó mẹ khỏi bệnh, để mẹ có thể ôm em, hôn em như bao người mẹ khác.
Hiện nay, mẹ Phương không còn khả năng lao động và phải uống thuốc điều trị mỗi ngày. Cuộc sống của cả gia đình năm người chủ yếu dựa vào ông bà ngoại. Ông ngoại Phan Trọng Sỹ, 58 tuổi, làm thuê đủ nghề như làm cỏ, hái cà phê, hái tiêu để kiếm tiền nuôi gia đình. Những hôm không có việc, ông lại trồng rau mang ra chợ bán. Bà ngoại Nguyễn Thị Nga, 56 tuổi, hằng ngày đi nhặt ve chai, gom từng chai lọ người ta bỏ lại để bán lấy tiền trang trải cuộc sống. Ngoài khoản trợ cấp xã hội 700.000 đồng mỗi tháng của mẹ, gia đình gần như không còn nguồn thu nhập nào khác.
Bữa cơm hằng ngày của cả nhà chỉ quanh quẩn với rau, măng; hiếm lắm mới có cá do ông ngoại bắt được. Thịt chỉ xuất hiện vào dịp lễ Tết hoặc khi có người cho. Ăn uống thiếu thốn kéo dài khiến ai trong nhà cũng gầy yếu, riêng Phương ở tuổi 11 nhưng chỉ nặng khoảng 20kg.
Dẫu cuộc sống nhiều khó khăn, Phương vẫn là một cô bé ngoan ngoãn, lễ phép và rất ham học. Với em, được đến trường là điều quý giá vô cùng. Có những lúc mẹ lên cơn bệnh không cho em đi học, thầy cô phải nhiều lần đến vận động. Mỗi khi nghĩ đến việc phải nghỉ học, Phương lại bật khóc vì sợ mất đi cơ hội được tiếp tục học tập.
Quần áo, sách vở của em phần lớn đều do thầy cô và các mạnh thường quân hỗ trợ. Dù là đồ cũ, em vẫn nâng niu, trân trọng như những món quà quý giá nhất.
Ước mơ của Phương rất nhỏ bé nhưng khiến người nghe nghẹn lòng: em chỉ mong mẹ sớm khỏe mạnh, ông bà có thật nhiều sức khỏe và hai chị em được tiếp tục đến trường. Em cũng mong mình mau lớn để có thể đỡ đần ông bà, san sẻ bớt những nhọc nhằn mà gia đình đang gánh chịu mỗi ngày.


