Em Trần Thị Hồng Thắm, 18 tuổi, hiện là học sinh Trường THPT Tô Văn Ơn, đang sống cùng ông ngoại tại xã Tu Bông, tỉnh Khánh Hòa. Tuổi thơ của Thắm sớm chất chứa nhiều mất mát khi bố mẹ ly hôn từ lúc em còn nhỏ, rồi sau đó cả hai lần lượt qua đời vì bệnh. Từ đó, Thắm lớn lên trong sự cưu mang của ông ngoại và tình yêu thương của dì ruột.
Ông ngoại của em là ông Trần Ngọc Sơn, năm nay đã 86 tuổi. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn là người thân duy nhất ở cạnh Thắm mỗi ngày, nhưng sức khỏe ngày càng yếu. Hằng tháng, ông phải đến trạm y tế để khám và lấy thuốc huyết áp. Trong căn nhà đã được xây dựng từ nhiều chục năm trước, hai ông cháu nương tựa vào nhau giữa những ngày tháng thiếu trước hụt sau. Ngôi nhà nhỏ đã xuống cấp nghiêm trọng, nhiều chỗ dột nát mỗi khi trời mưa. Không gian sinh hoạt chật hẹp đến mức việc ngủ nghỉ, học bài và nấu ăn đều gói gọn trong cùng một chỗ. Dẫu vậy, Thắm vẫn luôn cố gắng sắp xếp mọi thứ thật gọn gàng, ngăn nắp. Em còn dành dụm từng khoản tiền nhỏ để mua những món đồ trang trí đơn sơ, chỉ mong căn nhà của hai ông cháu trở nên ấm cúng hơn.
Ngoài ông ngoại, chỗ dựa lớn nhất của Thắm là dì ruột Trần Thị Mỹ Liên, 51 tuổi. Dì đã có gia đình riêng và ba người con, nhưng vẫn gồng gánh thêm cuộc sống của chị em Thắm. Mỗi ngày, dì thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bán bánh canh ngoài chợ. Khi bán xong, dì lại tất tả chạy qua nhà Thắm để chăm sóc ông ngoại và lo cho hai chị em em. Cuộc sống của dì luôn xoay vòng giữa hai gia đình nhưng dì chưa bao giờ than vãn.
Em trai của Thắm là Trần Gia Bảo, 10 tuổi, hiện học lớp 4 Trường Tiểu học Vạn Phước. Từ khi sinh ra, Bảo đã mắc bệnh xuất huyết não, thường xuyên đau ốm và phải ra vào bệnh viện. Sức khỏe yếu cùng vấn đề về tinh thần khiến em chưa thể tự chăm sóc bản thân như những đứa trẻ bình thường khác. Vì được dì Liên nuôi dưỡng từ nhỏ nên Bảo luôn nghĩ dì chính là mẹ ruột của mình. Dù rất thương em, Thắm vẫn chưa thể đón em về sống cùng vì hoàn cảnh quá neo đơn, đó cũng là điều khiến em day dứt nhất.
Mỗi tháng, hai chị em Thắm nhận được khoản trợ cấp mồ côi 1.500.000 đồng. Số tiền ấy được gửi cho dì để trang trải việc ăn uống cho cả hai chị em và ông ngoại. Món quà duy nhất mà bố để lại cho Thắm là chiếc xe đạp cũ, nhưng hiện nay cũng đã hư hỏng, không còn sử dụng được.
Sau giờ học, Thắm luôn tất bật trở về nhà để nấu cơm, dọn dẹp và chăm sóc ông ngoại. Dù cuộc sống thiếu thốn đủ bề, em vẫn luôn nuôi trong mình những ước mơ đẹp. Thắm mong sau này có thể trở thành một vận động viên điền kinh, kiếm thật nhiều tiền để trở thành chỗ dựa cho ông ngoại, em trai và người dì đã hy sinh quá nhiều vì gia đình.
Điều Thắm mong mỏi nhất không phải cho riêng mình, mà là một ngày nào đó em có thể được sống gần em trai, để hai chị em không còn phải xa nhau giữa quá nhiều mất mát của cuộc đời.


