Em Nguyễn Thị Huyền, 14 tuổi, hiện là học sinh Trường TH&THCS Quỳnh Khê, sống cùng mẹ tại xã Nguyễn Du, tỉnh Hưng Yên. Huyền không có bố, từ nhỏ chỉ lớn lên trong vòng tay của mẹ – chị Nguyễn Thị Tuyền, 58 tuổi. Suốt hơn mười năm qua, hai mẹ con nương tựa vào nhau trong căn nhà cũ kỹ do ông bà để lại, lặng lẽ đi qua những tháng ngày thiếu thốn.
Mẹ của Huyền đang mang trong mình nhiều bệnh tật. Chị bị zona vùng mặt, các vết thương lan nhanh, ảnh hưởng đến thị lực và hiện đang điều trị viêm kết mạc tại bệnh viện. Không có người thân chăm sóc, những ngày mẹ nằm viện, Huyền phải ở nhà một mình, tự lo mọi thứ. Đến cuối tuần, em lại đạp xe hơn 30 phút lên bệnh viện để thăm mẹ, chỉ mong được nhìn mẹ một chút cho vơi nỗi lo trong lòng.
Nguồn sống của hai mẹ con chỉ trông vào 4 sào ruộng ông bà để lại. Mỗi năm hai vụ, sau khi trừ chi phí và giữ lại thóc ăn, mỗi vụ chỉ còn khoảng 1 triệu đồng. Không thể đi làm xa vì sức khỏe yếu, mẹ Huyền nhận đan mành tại nhà, mỗi cái được 9.000 đồng. Dù làm từ sáng đến tận đêm, một ngày chị cũng chỉ hoàn thành được 4–5 cái. Cuộc sống vì thế luôn chật vật, thiếu trước hụt sau. Có những lúc, chủ cơ sở phải cho ứng tiền trước để hai mẹ con cầm cự qua ngày.
Những ngày khó khăn nhất, hai mẹ con sống nhờ vào sự đùm bọc của hàng xóm và một người bác ruột. Khi mẹ nằm viện, bà con trong xóm lại gọi Huyền sang ăn cơm, hoặc mang thức ăn đến tận nhà. Căn nhà hai mẹ con đang ở được xây hơn 20 năm, dù đã được hỗ trợ sửa mái vào năm 2020 nhưng vẫn dột nát nhiều chỗ. Mỗi khi mưa lớn, nước tràn vào ướt giường, hai mẹ con lại phải dời ra giữa nhà ngủ tạm.
Trước sân nhà, hai mẹ con trồng thêm rau để cải thiện bữa ăn. Ngôi nhà nằm sâu trong làng, xung quanh là đồng ruộng, đường đi vắng vẻ, nhất là vào buổi tối càng thêm hiu quạnh. Huyền đến trường bằng chiếc xe đạp cũ được địa phương tặng, đã hỏng hóc nhiều lần. Em chỉ mong sau này có một chiếc xe đạp điện để việc học hành đỡ vất vả hơn khi lên cấp 3.
Huyền là một cô bé lanh lợi, hoạt bát nhưng sâu trong lòng luôn mang nỗi tủi thân. Mỗi khi nhắc đến bố, em chỉ lặng im, không dám hỏi mẹ vì sợ mẹ buồn. Em tự nhủ rằng chỉ cần còn mẹ bên cạnh là đủ, bởi từ khi sinh ra, mẹ đã một mình gánh vác cả vai trò của cha lẫn mẹ để nuôi em khôn lớn.
Đã có lúc, vì quá khó khăn, mẹ Huyền từng nghĩ đến việc cho em nghỉ học. Nhưng Huyền vẫn kiên trì thuyết phục mẹ, chỉ mong được tiếp tục đến trường. Em ấp ủ ước mơ trở thành một ca sĩ, tích cực tham gia các hoạt động văn nghệ để nuôi dưỡng đam mê của mình.
Giữa những thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình cảm, Huyền vẫn luôn lạc quan và mạnh mẽ. Điều em mong mỏi nhất không phải cho bản thân, mà chỉ là có tiền để mua cho mẹ vài bộ quần áo mới, bởi mẹ em đã quen mặc lại những bộ đồ cũ của người khác, dành tất cả những gì tốt nhất cho con.
Một ước mong nhỏ bé, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự biết ơn của một cô bé đã sớm hiểu thế nào là hy sinh.

