Em Lê Thị Nhung, 14 tuổi, học sinh Trường THCS Định Tiến – xã Định Tân, tỉnh Thanh Hóa, đang lớn lên trong một mái nhà mà ở đó chỉ toàn phụ nữ và trẻ nhỏ – năm con người, năm số phận chất chồng khó khăn. Nhung sống cùng bà cố, bà nội, mẹ và em gái trong căn nhà nhỏ vốn đã nghèo, nay liên tiếp gặp những biến cố đau lòng khiến cuộc sống của gia đình trở nên kiệt quệ.
Mẹ của Nhung – chị Trịnh Thị Thủy, 33 tuổi – là trụ cột duy nhất. Nhưng đôi vai gầy ấy lại phải gánh vác quá nhiều: bà cố Hoàng Thị Tâm 98 tuổi sức khỏe suy kiệt, đã lẫn và đi lại khó khăn; bà nội Nguyễn Thị Mai 68 tuổi mắc bệnh tim nặng, không thể lao động, chỉ phụ được vài việc nhẹ trong nhà.
Bi kịch bắt đầu từ tháng 3/2024, khi ông nội Nhung qua đời vì ung thư phổi. Chưa đầy 100 ngày sau, bố em – anh Lê Ngọc Anh phát hiện mắc ung thư vòm họng giai đoạn cuối. Mẹ Nhung bỏ việc để chăm chồng, nhưng bệnh phát hiện quá muộn. Đến đúng mùng 1 Tết, anh Ngọc Anh trút hơi thở cuối cùng, để lại vợ trẻ và hai đứa con thơ.
Nỗi đau chưa dừng lại. Em gái Bảo An, mới 6 tuổi, được chẩn đoán mắc u não và đã mất thị lực mắt trái. Mỗi tháng, hai mẹ con lại phải khăn gói đi Hà Nội tái khám, chi phí 3–4 triệu đồng/lần – số tiền quá lớn với gia đình vốn không còn nguồn thu ổn định. Tháng 3/2025, bé đã trải qua một ca phẫu thuật, nhưng bệnh tình vẫn phải theo dõi sát sao. Những lúc em đau đầu, co giật, cả nhà chỉ biết ôm lấy nhau mà khóc.
Mẹ không thể tiếp tục làm công nhân, mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men, học hành… đều dồn lên đôi tay chị Thủy – vốn đã quá mệt mỏi sau những mất mát liên tiếp. Nhiều hôm bà nội nhập viện, mẹ phải chăm bố, Nhung còn bế em gái theo đến lớp vì không còn ai trông.
Dù cuộc sống đầy nước mắt, Nhung vẫn là điểm sáng duy nhất giữa những ngày u tối. Em học giỏi, chăm ngoan, từng đạt giải 3 môn điền kinh cấp tỉnh; giải khuyến khích môn Lịch sử cấp huyện lớp 7 và lớp 8. Ngoài giờ học, Nhung lo cơm nước, phụ mẹ chăm bà cố, bà nội, chơi với em gái, rồi ra đồng phụ mẹ những mùa vụ nặng nhọc. Em chưa một lời than thở, chỉ lặng lẽ nỗ lực để mẹ có thêm chút hy vọng mà bước tiếp.
Nhung ước mơ trở thành bác sĩ – để cứu người, để chữa bệnh cho những gia đình nghèo như chính gia đình em. Nếu không đủ điều kiện theo học ngành y, em sẽ chọn sư phạm, vì học phí nhẹ hơn để mẹ bớt gánh nặng.
Có những đêm Nhung khóc thầm, tự trách mình vì chưa giúp được mẹ nhiều hơn. Em chỉ mong một điều giản dị: mẹ đủ sức vượt qua những ngày bão tố, em gái bớt đau đớn, bà nội không phải nhập viện vì bệnh tim, và gia đình có được một bữa cơm đầy đủ tiếng cười – thay cho những giọt nước mắt đắng chát đã chảy quá nhiều.

