Em Trần Thị Kiều My, 16 tuổi, hiện đang học tại Trường THPT Tán Kế, sống cùng mẹ và em gái ở xã An Ngãi Trung, tỉnh Vĩnh Long. Cuộc sống của gia đình em vốn đã chật vật, nhưng bi kịch thật sự ập đến vào ngày 28/7/2025, khi cha em là anh Trần Văn Dũng đột ngột qua đời vì đột quỵ. Anh là trụ cột duy nhất của cả gia đình, mưu sinh bằng nghề bán vé số, ngày nắng cũng như ngày mưa, lặng lẽ gánh vác từng bữa cơm cho vợ con.
Mẹ của My, chị Dương Thị Kiều Loan, 40 tuổi, đang mắc vấn đề về thần kinh. Ngoài việc nấu nướng những bữa cơm đơn giản trong nhà, chị không thể làm được công việc gì khác. Bệnh tình khiến chị không kiểm soát được bản thân, cũng chẳng ai dám thuê mướn. Từ ngày cha mất, gia đình My gần như không còn nguồn thu nhập, mọi gánh nặng dồn cả lên đôi vai đã gầy yếu của người bà nội.
Ngôi nhà ba mẹ con My đang ở là căn nhà nhỏ được bà nội chắt chiu suốt những năm tháng đi làm thuê, rồi được chủ thương tình hỗ trợ xây dựng. Bà nội em, bà Nguyễn Thị Ga, năm nay 68 tuổi, sống ở căn nhà kế bên cùng người chú của My. Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, bà vẫn trở thành điểm tựa duy nhất, gồng mình chăm lo cho con dâu và hai đứa cháu nhỏ. Hoàn cảnh của chú cũng khó khăn, chỉ đủ nuôi vợ và ba con đang tuổi ăn học, nên thỉnh thoảng có chút đồ ăn mang sang chia sẻ, chứ không thể đỡ đần được nhiều hơn.
Từ ngày con trai mất, bà nội nuôi thêm vài con gà, con vịt để kiếm chút tiền xoay xở cho cả nhà. Em gái của My, Trần Thị Kiều Anh, mới 5 tuổi, đang học mầm non, sức khỏe yếu, hay đau ốm. Ngoài sự cưu mang của bà nội, gia đình còn được cậu ruột hỗ trợ 1 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền ít ỏi ấy được bà và My tính toán, dè sẻn từng đồng để đủ gạo, đủ thuốc, đủ cho em nhỏ đi học. Bản thân bà nội vốn đã thường xuyên đau nhức tay chân, vậy mà vẫn phải gánh thêm nỗi lo của cả một gia đình đổ vỡ sau biến cố.
My là cô bé rất hiểu chuyện. Thương mẹ, thương em và thương bà, sau mỗi giờ học em đều lặng lẽ làm hết việc nhà, từ nấu cơm, dọn dẹp đến chăm gà vịt phụ bà để bà đỡ vất vả. Em cố gắng học tập từng ngày, chỉ mong sau này có một công việc ổn định để lo cho mẹ và em gái, và để báo đáp sự hy sinh âm thầm của bà nội.
Nhắc đến cha, My không kìm được nước mắt. Trong ký ức của em, cha luôn là người đàn ông lam lũ nhưng hiền lành, dù mệt mỏi hay trong người không khỏe vẫn xách giỏ vé số đi khắp xóm, chỉ mong bữa cơm của vợ con đủ đầy hơn một chút. Ngày nghe tin cha mất, My không tin đó là sự thật. Em cứ nghĩ cha đang trêu mình. Nhưng rồi sự thật phũ phàng buộc em phải chấp nhận: cha đã rời xa ba mẹ con mãi mãi. Những lúc nhớ cha, My chỉ biết đứng lặng trước bàn thờ, thì thầm tâm sự, mong một điều không bao giờ có thể xảy ra – cha trở về.
My yêu thích và học tốt môn Ngữ văn. Em ước mơ sau này trở thành giáo viên mầm non – một ước mơ giản dị, phù hợp với khả năng và điều kiện kinh tế của gia đình. Em mong có thể tiếp tục được đi học, có một công việc ổn định để nuôi mẹ, chăm em gái, và trên hết là đền đáp công lao của bà nội – người đã hy sinh cả tuổi già để chở che, nuôi nấng và nâng đỡ gia đình em trong những tháng ngày tăm tối nhất.

