Em Lý Gia Vỹ, 16 tuổi, hiện là học sinh Trường THPT Võ Thị Sáu, TP. Hồ Chí Minh. Hiện nay, em đang sống cùng bà ngoại là bà Nguyễn Thị Hà, 69 tuổi trong căn nhà nhỏ chỉ vỏn vẹn khoảng 8m² giữa lòng thành phố.
Gia Vỹ chưa từng biết mặt cha. Từ nhỏ, em chỉ biết lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và bà ngoại. Đã có những lúc em thắc mắc về người cha của mình, nhưng mỗi lần hỏi, em chỉ nhận lại sự im lặng từ mẹ. Dẫu mang trong lòng nhiều tủi thân, Vỹ vẫn luôn tự nhủ mình may mắn vì vẫn còn có mẹ ở bên yêu thương, chăm sóc.
Thế nhưng, những biến cố liên tiếp đã khiến tuổi thơ của em càng thêm nhiều khoảng trống. Ông ngoại qua đời vì bệnh ung thư. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất ông, năm ngoái Vỹ lại phải tiễn biệt mẹ khi chị qua đời vì biến chứng của bệnh tiểu đường dẫn đến suy đa tạng. Từ đó, em chỉ còn lại người bà ngoại già yếu là chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời.
Trước đây, mẹ và bà ngoại làm công việc giúp việc thời vụ để trang trải cuộc sống. Khi ông ngoại lâm bệnh, gia đình phải vay mượn khắp nơi để chữa trị. Sau nhiều năm chống chọi với khó khăn, kinh tế gia đình ngày càng kiệt quệ. Hiện nay, bà Hà tuổi đã cao, sức khỏe suy giảm, mắc nhiều bệnh như tiểu đường, huyết áp và tim mạch nên không còn khả năng lao động ổn định. Mỗi tháng, bà phải thường xuyên đến bệnh viện để khám và nhận thuốc điều trị.
Thỉnh thoảng, ai thuê việc lặt vặt trong xóm, bà lại cố gắng nhận làm để kiếm thêm chút tiền lo cho hai bà cháu. Cuộc sống của họ chủ yếu dựa vào sự đùm bọc của những người hàng xóm tốt bụng. Có món ăn gì ngon, có phần quà nào được cho, mọi người đều nghĩ đến hai bà cháu. Những ngày túng thiếu nhất, bà chỉ đủ tiền mua một phần cơm 10.000 đồng để hai bà cháu chia nhau qua bữa.
Căn nhà nơi hai bà cháu sinh sống đã xuống cấp nghiêm trọng. Không gian chật hẹp, mọi vật dụng đều cũ kỹ, tạm bợ. Mỗi khi trời mưa lớn, nước dột khắp nơi, hai bà cháu không có chỗ để nằm ngủ, chỉ biết ngồi co ro chờ mưa tạnh.
Dù lớn lên trong hoàn cảnh nhiều mất mát và thiếu thốn, Gia Vỹ vẫn là một cậu học trò ngoan ngoãn, hiền lành và giàu nghị lực. Em học tốt, đặc biệt yêu thích môn Tiếng Anh. Không có điều kiện học thêm như bạn bè, Vỹ tự tìm tòi, tự học mỗi ngày với mong muốn thay đổi tương lai bằng con đường tri thức.
Sau khi mẹ qua đời, Vỹ trở nên sống khép kín hơn. Em ít khi chia sẻ cảm xúc với người khác. Những lúc buồn, em thường một mình đạp xe hoặc đi bộ ra bờ sông, lặng lẽ ngồi suy nghĩ. Với em, đó là khoảng thời gian để đối diện với nỗi nhớ mẹ, với những tổn thương trong lòng và tự động viên bản thân tiếp tục cố gắng.
Chiếc xe đạp cũ mà em đang sử dụng cũng là tài sản giá trị nhất mà em tự dành dụm để mua được. Mỗi khi bà cho vài chục nghìn đồng, em đều cẩn thận tiết kiệm, không dám tiêu xài, dành dụm từng chút một cho việc học tập và sinh hoạt.
Điều khiến Gia Vỹ lo lắng nhất hiện nay chính là sức khỏe của bà ngoại ngày càng yếu đi. Em chỉ mong bà có thể ở bên mình lâu hơn, được nhìn thấy em trưởng thành và có một tương lai ổn định.
Là một cậu bé ít nói, không giỏi bộc lộ cảm xúc, Vỹ hiểu rất rõ cảm giác của những người đang mang trong lòng nhiều tâm sự nhưng không biết chia sẻ cùng ai. Chính vì vậy, em nuôi dưỡng ước mơ trở thành một bác sĩ tâm lý trong tương lai, để có thể lắng nghe, đồng hành và giúp đỡ những người đang phải trải qua những tổn thương giống như em đã từng.
Chủ tài khoản: Lý Gia Vỹ (Nhân vật)
STK: 9999911114 – Ngân hàng Techcombank


