Em Thạch Thị Bích Tuyền, 13 tuổi, hiện đang học tại Trường Tiểu học Xuân Đông, sinh sống ở xã Bình Ninh, tỉnh Đồng Tháp. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè vẫn còn được che chở trong vòng tay cha mẹ, Tuyền đã sớm phải đối diện với nỗi đau mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Gia đình em thuộc diện cận nghèo của địa phương. Hiện nay, Tuyền và em gái Thạch Thị Muội, 8 tuổi, đang sống nương tựa vào ông bà nội là ông Thạch Kết (55 tuổi) và bà Nguyễn Thị Nga (63 tuổi). Biến cố đầu tiên ập đến vào năm 2021, khi mẹ em – chị Trần Thị Mai Loan qua đời vì Covid-19. Trước đó, chị Loan đã mang sẵn bệnh nền về phổi, nên khi dịch bệnh bùng phát, chị không thể vượt qua.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì đến tháng 8/2025, gia đình lại gánh chịu thêm một mất mát quá lớn: cha của hai em, anh Thạch Phương, không may qua đời vì tai nạn giao thông. Khi còn sống, anh Phương làm nghề thợ hồ, cuộc sống vất vả nhưng luôn cố gắng chắt chiu từng đồng để lo cho hai con nhỏ. Ngày anh ra đi, vì gia đình không có đất chôn cất, ông bà nội đành nghẹn ngào đưa con trai đi hỏa táng. Đó là nỗi đau mà đến giờ nhắc lại, ông bà vẫn không cầm được nước mắt.
Sau khi cả cha lẫn mẹ đều mất, cuộc sống của hai chị em Tuyền càng trở nên chông chênh. Ông bà nội tuổi đã cao, sức khỏe ngày một yếu, không còn khả năng lao động nặng. Ông nội vẫn cố gắng nhận làm thuê, chủ yếu là bốc vác, nhưng công việc rất bấp bênh, có tuần có việc, có tuần lại trắng tay. Bà nội đi bán vé số để kiếm thêm thu nhập, nhưng bà đang mắc nhiều bệnh: tiểu đường, tăng huyết áp, và bệnh tiểu đường đã biến chứng sang tim khiến bà thường xuyên mệt mỏi, đau tức ngực, khó thở. Vì sức khỏe yếu, mỗi ngày bà chỉ được nhận khoảng 100 tờ vé số để bán.
Gia đình hiện đang sống trong một căn nhà tình thương do địa phương vận động hỗ trợ xây dựng. Dù có mái che mưa nắng, nhưng mọi chi phí sinh hoạt vẫn là nỗi lo thường trực đối với ông bà và hai đứa cháu nhỏ. Từng bữa ăn, từng cuốn tập, cây bút đều được ông bà tính toán, chắt chiu trong sự lo âu.
Giữa hoàn cảnh thiếu thốn ấy, hai chị em Tuyền và Muội lại là niềm an ủi lớn nhất của ông bà. Cả hai đều học rất giỏi. Tuyền nhiều năm liền nhận giấy khen học sinh giỏi, học sinh xuất sắc của trường. Em gái Muội tuy còn nhỏ nhưng đã sớm nuôi ước mơ trở thành bác sĩ, với mong muốn sau này có thể chữa bệnh cứu người – có lẽ cũng bắt nguồn từ những mất mát, bệnh tật mà gia đình em đã phải trải qua.
Mỗi lần nhắc đến cha mẹ, hai chị em đều lặng đi vì xúc động. Dù được ông bà nội yêu thương, chăm sóc hết lòng, nhưng nỗi nhớ cha mẹ vẫn luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc. Tuyền chỉ mong mình có thể được học hành đến nơi đến chốn, để sau này có một công việc ổn định, báo hiếu ông bà và trở thành chỗ dựa cho em gái.
Tuyền là một cô bé hiền lành, lễ phép và rất hiểu chuyện. Ngoài giờ học, em luôn phụ giúp ông bà những việc vừa sức trong nhà. Muội dù còn nhỏ nhưng cũng ngoan ngoãn, biết san sẻ cùng chị những việc vặt hằng ngày. Trong căn nhà nhỏ ấy, bốn ông cháu nương tựa vào nhau mà sống, mang theo nỗi đau mất mát, nhưng vẫn cố gắng gìn giữ niềm hy vọng mong manh về một tương lai bớt nhọc nhằn hơn.

