Em Phan Hà Phương, 15 tuổi, hiện là học sinh Trường THCS Phú Gia, xã Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh. Gia đình em có bốn người: bố là anh Phan Văn Ngọc (52 tuổi), mẹ là chị Lê Thị Vĩnh (41 tuổi) và em trai Phan Văn Bắc (10 tuổi). Hiện cả gia đình đang sống nhờ nhà bà nội, bởi căn nhà tạm trước đây đã hư hỏng nặng, không còn đủ điều kiện sinh sống.
Bố của Phương bị câm điếc bẩm sinh, sức khỏe yếu, tinh thần không tỉnh táo. Khi có người thuê, anh đi làm phụ hồ, mỗi ngày được khoảng 200.000 đồng, nhưng công việc rất bấp bênh, không ổn định. Ngoài ra, anh được nhận trợ cấp khuyết tật 900.000 đồng/tháng.
Mẹ em mắc nhiều bệnh nặng: co rút cơ, ảnh hưởng thần kinh vận động và Parkinson. Sau khi sinh em Bắc vào năm 2015, sức khỏe chị yếu dần, đi lại vô cùng khó khăn, trong nhà phải bò để di chuyển. Hiện chị không còn khả năng lao động, việc nói chuyện cũng bị hạn chế. Mỗi tháng, chị được hỗ trợ 720.000 đồng. Dù bệnh tật bủa vây, chị vẫn luôn cố gắng giữ tinh thần lạc quan để làm chỗ dựa cho các con.
Từ năm 2015, vì bố mẹ đều không thể tự chăm sóc lẫn nhau, bà nội Nguyễn Thị Khuyên (73 tuổi) đã đón cả gia đình về sống chung. Bà đang mắc bệnh tim nặng, từng phải đặt 5 stent. Dù sức khỏe suy yếu, bà vẫn gồng mình chăm sóc con dâu bệnh tật và hai cháu nhỏ, trở thành điểm tựa duy nhất của cả gia đình.
Hai chị em Phương và Bắc hiện được nhà trường hỗ trợ 250.000 đồng/tháng. Ý thức rõ hoàn cảnh từ rất sớm, Phương luôn nỗ lực học tập. Em nhiều năm liền đạt thành tích tốt, từng đạt giải Nhì môn Lịch sử cấp huyện. Phương mơ ước được học đại học, trở thành phiên dịch viên, để sau này có thể chăm lo cho mẹ và đỡ đần cho bà.
Cả nhà chỉ có một chiếc điện thoại thông minh do người thân mua tặng cho bà. Phương thường mượn điện thoại của bà để tự học ngoại ngữ. Ngoài giờ học, em phụ bà chăm mẹ, chăm em, trồng rau, chăn gà để góp thêm thu nhập cho gia đình.
Vì bố mẹ đều là người khuyết tật, Phương và em trai có một số khiếm khuyết về ngoại hình, từng bị bạn bè trêu chọc. Có lúc em tự ti, buồn tủi, nhưng rồi Phương hiểu rằng chỉ có học giỏi và sống tử tế mới giúp mình vượt qua mặc cảm và thay đổi tương lai.
Phương mong ước cả gia đình luôn được ở bên nhau, và em có thể sớm trưởng thành để đi làm, kiếm tiền, chăm lo cho bà, bố mẹ và em trai. Em luôn biết ơn bà nội – người đã cưu mang cả gia đình trong những năm tháng khó khăn nhất. Nhiều lần nhìn thấy mẹ và bà bật khóc vì bất lực, Phương chỉ lặng lẽ khóc theo, rồi tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và khác biệt so với bạn bè cùng trang lứa, Phương luôn trân trọng gia đình của mình và hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, để một ngày nào đó có thể san sẻ bớt gánh nặng cho những người em yêu thương nhất.

