Em Hà Thị Ngọc Bích, 12 tuổi, hiện là học sinh Trường THCS Hưng Thạnh, đang sinh sống cùng ông ngoại là ông Hà Văn Chi 61 tuổi, bà ngoại Trần Thị Mười 59 tuổi, mẹ Hà Mỹ Hạnh 35 tuổi, cậu và em gái Hà Thị Bích Trâm 7 tuổi tại xã Hưng Thạnh, tỉnh Đồng Tháp. Gia đình em đang sống trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, mọi gánh nặng đều dồn lên vai ông bà ngoại đã lớn tuổi.
Ba mẹ của Bích đều bị khiếm thính và khiếm ngôn bẩm sinh. Thế nhưng, từ nhiều năm trước, ba em đã bỏ đi và đến nay hoàn toàn không còn liên lạc với gia đình. Mẹ của Bích sức khỏe yếu, chỉ quanh quẩn trong nhà lo cơm nước và chăm sóc các con. Trước đây, chị Hạnh từng nhận đan bàng tại nhà để kiếm thêm thu nhập, nhưng vài năm trở lại đây không còn nguồn việc, khiến cuộc sống gia đình càng thêm bế tắc.
Gánh nặng kinh tế vì thế đè nặng lên đôi vai ông bà ngoại. Dù tuổi đã cao và đều mang trong mình nhiều bệnh như tiểu đường, đau nhức xương khớp, mỗi người còn bị hỏng một mắt, ông bà vẫn cố gắng đi làm thuê chăm sóc và thu hoạch khóm để nuôi cả gia đình. Công việc chỉ làm được vào buổi sáng, mỗi tuần khoảng 3–4 ngày tùy mùa vụ, thu nhập trung bình khoảng 4–5 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài ra, mẹ của Bích được hưởng trợ cấp khuyết tật 750.000 đồng mỗi tháng.
Gia đình còn một mảnh vườn nhỏ trồng khóm nằm cách xa nhà. Sau những giờ lao động vất vả, ông bà vẫn tranh thủ sang chăm sóc với hy vọng có thêm chút thu nhập. Thế nhưng, mỗi vụ thu hoạch kéo dài 4–5 tháng cũng chỉ mang về khoảng 1–2 triệu đồng, không đủ trang trải chi phí sinh hoạt và việc học của các cháu.
Ngôi nhà cả gia đình đang sinh sống đã hơn 20 năm tuổi, được dựng bằng gỗ, nhiều cột nhà đã mục nát, xiêu vẹo. Mỗi khi trời mưa, mái nhà dột khắp nơi khiến cả gia đình không có chỗ ngủ khô ráo. Nhà lại nằm sát mé sông nên vào mùa nước nổi, nước thường tràn vào ngập đến mắt cá chân. Gia đình cũng chưa có nhà vệ sinh, mọi sinh hoạt đều rất tạm bợ. Dù luôn mong các cháu có một mái nhà kiên cố hơn, nhưng với hoàn cảnh hiện tại, ông bà chỉ biết bất lực.
Hằng ngày, hai chị em Bích đến trường bằng chiếc xe đạp cũ. Em gái Bích là Hà Thị Bích Trâm đang học bán trú và được người dì hỗ trợ chăm sóc. Hai chị em từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, luôn phụ giúp ông bà việc nhà và quan tâm, chăm sóc mẹ.
Thiếu vắng tình thương của cha, lại không thể trò chuyện với mẹ như những đứa trẻ khác, trong lòng Bích luôn có nhiều nỗi tủi thân. Những lúc buồn, em chỉ biết lặng lẽ ôm mẹ vào lòng. Dù mẹ không thể nghe, không thể nói, nhưng vẫn luôn ôm chặt lấy con bằng tất cả tình yêu thương.
Điều khiến Bích xúc động nhất là mỗi lần mang bài kiểm tra về nhà, mẹ đều cầm bút nắn nót viết một con số “10” lên quyển vở. Không cần bất kỳ lời nói nào, Bích hiểu đó là niềm vui, niềm tự hào và cũng là kỳ vọng lớn nhất của mẹ dành cho mình. Chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã trở thành động lực để em không ngừng cố gắng trong học tập.
Ước mơ lớn nhất của Bích là sau này trở thành một cô giáo. Em mong mình có thể dạy chữ cho mẹ, để mẹ hiểu thêm về thế giới xung quanh và bù đắp phần nào những thiệt thòi mà mẹ đã phải chịu đựng suốt cuộc đời. Hơn hết, em luôn tự nhủ sẽ học thật giỏi để sau này có thể chăm lo cho ông bà và mẹ – những người đã hy sinh tất cả để chị em em có cơ hội được lớn lên và tiếp tục đến trường.
Chủ tài khoản: Trần Thị Mười (Bà ngoại của nhân vật)
STK: 6908249001478 – Ngân hàng Agribank


